Xin được biết có mẹ! – Phần 1

By | July 25, 2017

Con không định thổ lộ những gì đã thay đổi trong tâm hồn con từ sau ngày mẹ mất. Nhưng có điều khi con thật sự nhận ra, hiểu được ý nghĩa của câu tục ngữ: “Nước mắt không bao giờ chảy ngược”, và khi con thật sự biết khóc thương nhớ mẹ thì lúc đó, mẹ đã trở thành người thiên cổ! Và trong con chỉ còn lại nỗi bơ vơ.
Nước mắt không chảy ngược để bụi bặm được cuốn đi thời gian không xoay lại để làm vơi bớt ưu phiền; mắt con sẽ trong hơn cho lý trí của con thêm sáng tỏ. Xin nước mắt của mẹ đừng chảy ngược, để tất cả những bài hát về mẹ đều hay, để con có làm gì đi nữa cũng không đền trả nổi ơn của mẹ được. Và, để một ngày nào đó, con nhận biết một cách rõ ràng không gì có thể thay thế mẹ được dù cuộc đời chẳng có gì là không đổi thay.
Khi mẹ chưa mất, con có cố gắng trải lòng mình qua bao ngưỡng cửa của triết lý, văn chương, đạo đức, tôn giáo… con có hát hò bao lời ca dao, ru hời… mà lòng hiếu thảo cũng chỉ lớn lên trên đá cuội. Con chỉ coi đó là một bổn phận cao quý, chứ nào hay biết đó là lẽ sống tuyệt vời, ẩn chứa sự thơm ngọt như chuối ba hương, xôi nếp một, đường mía lau. Hằng ngày, con có thể lo toan tất cả cho mẹ, nhưng lại quên nhìn kỹ mẹ, để xem con có đúng là con của mẹ, đứa con đã lớn lên từ nguồn nước mắt không bao giờ chảy ngược.
Để rồi khi mẹ mất, người người an ủi con, nào là không qua số mệnh, không thắng vô thường, hãy nhẹ đau thương, để lo cho mai sau. Thoạt đầu, con cũng nghĩ như vậy. Mấy năm trời mẹ nằm trên giường bệnh, nỗi đau đớn của thân thể ngày càng nặng thêm. Con cháu đã làm những gì có thể làm được, và chờ đợi điều phải đến. Nếu khi mẹ nhắm mắt, các con như những chiến sĩ đã sẵn sàng lâm trận, mỗi đứa một việc, chiến đấu từ nội tâm đến ngoại cảnh, quyết thể hiện một cách thức báo hiếu có ý nghĩa nhất.
Nhưng bản thể của cuộc sống vốn là vắng lặng. Con có cố ý tạo ra trăm ngàn hành động tốt xấu, hay dở, phải trái… để rồi cuối cùng con vẫn phải trở về đối đầu với sự lặng lẽ. Giờ đây, mỗi đêm đi làm về bước vào phòng của mẹ, lòng thêm khắc khoải và ân hận. Mọi thứ vẫn còn đó, chỉ vắng mẹ mà ý niệm cô đơn lại đến với con không lối thoát. Gian phòng yên tĩnh hơn, nửa đêm không còn tiếng mẹ gọi; vậy mà con lại khó chợp mắt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *